Hiển thị các bài đăng có nhãn "Trao đổi". Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn "Trao đổi". Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Đi theo CNXH không có nghĩa là đã thủ tiêu được đấu tranh giai cấp

Có bạn thắc mắc với TTC thế này:
- nước ta đi theo chủ nghĩa xã hội, vậy tại sao vẫn còn nhiều tiêu cực?
Câu hỏi của bạn đó cho thấy bạn không có kiến thức cơ bản về chính trị và cũng chưa hiểu thế nào là CNXH.
Thứ nhất, thế giới hiện nay vẫn là thế giới có giai cấp. Có giai cấp thì có đấu tranh. Điều đó là cái tồn tại rồi. VN dù có chọn con đường nào thì đấu tranh giai cấp vẫn tồn tại. Điều hay là Đảng ta xác định đấu tranh giai cấp là động lực phát triển của đất nước, dân tộc. Tức là thừa nhận sự thật. Tinh thần của những người cộng sản.
Thứ hai, vì đấu tranh giai cấp tồn tại rồi, thì những cái bạn thấy là tiêu cực, đó chỉ là các hình thức khác nhau của đấu tranh giai cấp. Ta không thể thủ tiêu tiêu cực của xã hội bằng các đạo luật hay bàn tay sắt. Nó là mặt tồn tại không thể tách rời của xã hội có giai cấp. Sự tồn tại của nó hoàn toàn thống nhất với xã hội có giai cấp.
Thứ ba, thời kỳ quá độ lên CNXH là thời kỳ xây dựng cơ sở vật chất cho CNXH. CNXH không thể đạt đc bởi ý chí thuần túy, mà phải bằng cơ sở vật chất phát triển hơn hẳn CNTB.
Thứ tư, chỉ có giai cấp công nhân kiên định với định hướng XHCN. Bạn hiểu đơn giản thế này: cái người không có gì cả bao giờ cũng đấu tranh quyết liệt hơn cái người có nhiều thứ. Bạn đừng hi vọng các viên chức hay sinh viên phải đấu tranh quyết liệt, vì họ rất sợ đụng chạm. Nhưng công nhân họ sẽ quyết liệt, vì họ có cái méo gì để mất đâu, ngoài xiềng xích buộc lên người họ?
Cái khó là ở chỗ: làm thế nào giai cấp công nhân lãnh đạo được toàn xã hội ngổn ngang các va chạm giai cấp mà tiến lên được CNXH.
Cuối cùng, cuộc đấu tranh này, thắng hay thua, là vấn đề hoàn toàn khách quan, không phụ thuộc vào suy nghĩ của bất kỳ cá nhân nào. Dù TTC tin hay không tin vào chiến thắng cuối cùng, thì nó vẫn cứ là vấn đề khách quan.
Với những người vô sản, như anh bạn tôi có nói thế này: mỗi thời kỳ, lịch sử sẽ chọn một dân tộc làm nên lịch sử cả thời đại. Trong cái thời đại này, dân tộc VN đã làm nên rất nhiều điều vĩ đại. Rất giống thời xưa dân tộc Giéc-manh lúc ý còn ở trình độ thấp so với La Mã, nhưng đã đánh bại La Mã. Vậy thì chẳng có lý do gì để không tin dân tộc VN sẽ hoàn thành sứ mệnh của lịch sử giao phó là tiến lên CNXH cả.
:v

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Muốn công nghiệp hóa thì phải có công nhân!

Trước có bạn sinh viên hỏi "thầy có tin vào việc công nghiệp hóa của đất nước vào 2030 v.v. không?", thì tôi không bình luận gì cả, bởi tôi biết, tin hay không tin chả phải điều gì quan trọng với người vô sản, mà quan trọng là anh sẽ làm gì, đóng góp gì. Giá mà bạn ý hỏi là: theo thầy thì chúng em có thể đóng góp gì cho sự nghiệp công nghiệp hóa của đất nước, thì có lẽ tôi đã thấy vui vẻ để bình luận thêm :D

Bây giờ thì tôi có manh mối để đào sâu hơn vấn đề công nghiệp hóa rồi. Tôi không bàn về những con số, vì con số tính toán có thể chưa đúng đắn thì sẽ phải rút kinh nghiệm và sửa sai. Nước nào cũng vậy thôi, chứ chả riêng gì VN. Nên nhớ là nước ngoài có hàng đống học thuyết kinh tế và chính sách kinh tế, mà tỷ lệ thất nghiệp ở phương Tây vẫn cao vãi đái!

Để công nghiệp hóa, thì bạn cần phải có công nhân. Không thì ai làm công nghiệp hóa? Chả nhẽ là các thầy giáo dạy Toán làm công nghiệp hóa?

Vậy khi nào thì có công nhân? Lúc này thì kiến thức kinh tế chính trị cơ bản là cần thiết. Người ta chỉ có thể trở thành công nhân nếu không còn phương tiện sản xuất nào nữa. Ở phương Tây, cách công nghiệp hóa nhanh nhất là cướp bóc, tước đoạt ruộng đất của nông dân. Thế là phải đi làm công nhân.

Nhưng ở VN, chính quyền thuộc về công-nông-trí, vậy thì ai có quyền tước đất của nông dân? Chưa kể con em nông dân là thành phần chính của quân đội. Nếu ai có ý định tước đất của nông dân phục vụ công nghiệp hóa, thì xin mời ăn đạn.

Như vậy, để công nghiệp hóa, thì anh cần phải thỏa thuận với giai cấp nông dân. Sự thỏa thuận này sẽ diễn ra có lợi cho công nghiệp hóa, vì lý do người nông dân không còn thấy làm ruộng có lãi nữa. Chuyện bỏ ruộng ở quê bây giờ khá phổ biến, minh chứng cho điều đó. Nông dân sẽ đồng ý làm công nghiệp và nhượng lại ruộng đất để làm công nghiệp.

Kết luận: vấn đề là mỗi người VN sẽ đóng góp gì, và đừng hỏi Tổ quốc phải làm gì cho anh!

Bài viết chỉ vận dụng lại kiến thức đã có, tham khảo ở blog HSCL https://cunom.blogspot.com/2013/05/che-o-so-huu-at-ai-tu-nhan-chua-tung.html

Câu hỏi của bạn sinh viên cũng là minh chứng cho thấy vừa muốn hưởng thành quả cách mạng nhưng lại sợ khó khăn gian khổ (phần khó khăn đó thì lại do công nhân và nông dân thực hiện) mà tôi đã nói ở đây: Tìm báo chí cho người lao động?

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Tìm báo chí cho người lao động?

Tìm báo chí cho người lao động? Có bạn sinh viên đặt câu hỏi đó, thì tôi bình luận vài ý.

1) Báo chi trên mạng hầu hết là do doanh nghiệp tài trợ, và báo chí đó gọi là báo chí tư sản. Bạn cứ nhìn báo mà có mấy logo quảng cáo, thì rõ ràng là phải nhận tiền từ hãng quảng cáo. Tuy nhiên, điều tra được nguồn tài chính họ nhận được là khó khăn với đa số, đôi khi báo chí nhận tiền tấn ở góc khuất đằng sau, chứ tiền quảng cáo có khi không phải là nhiều nhất. Vì chỉ cần biết anh nhận tiền của ai, là có thể biết anh có tư tưởng thế nào rồi.

2) Báo chí tư sản thì không bảo vệ lợi ích của người lao động. Nhưng ta phải hiểu vấn đề này một cách thực tiễn, chứ không phải lý thuyết trừu tượng vô vị.

Báo chí đó vẫn phải bàn những cái độc giả quan tâm, nhưng lại bàn làm sao không ảnh hưởng tới lợi ích của giai cấp tư sản.

3) Độc giả của báo chí mạng là ai? Chủ yếu là giai cấp tiểu tư sản, do điều kiện làm việc nên họ thường xuyên phải lên mạng để cập nhật thông tin, thậm chí làm ăn buôn bán nhờ internet.

4) Độc giả tiểu tư sản cũng phải lao động để kiếm sống, nhưng lao động đó không phải lao động để sản xuất ra giá trị thặng dư như công nhân, mà gắn bó chặt chẽ với tư bản. Nên họ vừa mang trong mình tư tưởng của tư bản, vừa lại muốn thông cảm với nỗi đau khổ của công nhân.

5) Vấn đề cũng là ở đây: khi tiểu tư sản muốn gắn chặt với tư bản, thì họ cũng sẽ không muốn rời nó, chống lại tư bản. Vừa thông cảm với công nhân, vừa không muốn chống lại tư bản. Chính điều đó sản sinh ra thái độ chính trị mập mờ, bấp bênh, mà tôi hay nói bằng cụm từ: sự lãng mạn tiểu tư sản, hay ảo tưởng lãng mạn.

6) Sự bấp bênh tư tưởng dẫn tới họ: vừa muốn có CNXH (hiểu rất mơ hồ theo kiểu, cái gì cũng phải miễn phí, ít lao động mà lại được hưởng thật nhiều), nhưng lại vừa muốn không phải đấu tranh cho CNXH. Lực lượng cách mạng luôn là công nhân và nông dân, nhưng tiểu tư sản lại không muốn làm cách mạng như công nhân và nông dân, nhưng lại muốn đứng lên đầu họ, giày xéo họ, coi họ là tham lam, ngu dốt, là đần độn, họ chỉ muốn hưởng thành quả cách mạng do công nhân và nông dân đổ máu làm ra, nhưng lại sợ phải trực tiếp bắt tay vào làm.

7) Báo chí tư sản hiểu rõ nhu cầu của độc giả tiểu tư sản. Họ cũng đưa tin về người lao động, về đau khổ của người lao động. Nhưng họ chỉ khai thác cái đau khổ thôi, để lấy nước mắt của giai cấp tiểu tư sản. Thế nên không ngạc nhiên gì khi các độc giả tiểu tư sản đọc tý thông tin đã rớt hết nước mắt, ướt hết cả khăn mùi soa.

Nhưng cái mà báo chí tư sản không dám đụng tới, đó là: làm thế nào để thay đổi tình hình, sao cho toàn dân có lợi. Bởi làm thế thì khác gì tự sát. Chỉ có bị điên, bị thần kinh mà giai cấp tư sản lại nêu các phương pháp để người lao động đấu tranh, gây ra tụt giảm lợi nhuận của doanh nghiệp. Ví dụ các điển hình đấu tranh của công đoàn chống lại sự lạm dụng của doanh nghiệp, thì báo chí doanh nghiệp có điên mới đăng. Và độc giả tiểu tư sản cũng không thể nào biết được là có những con người như thế, vẫn đấu tranh hàng ngày cho quyền lợi của người lao động.

8) Ví dụ báo chí vô sản, báo chí của người lao động.
- Báo nhân dân. Bạn vào đó tìm đọc sẽ thấy rất nhiều thông tin về người lao động, cách làm giàu, cách thoát nghèo. Cây trồng làm giàu. Vật nuôi làm giàu v.v. Rồi kinh nghiệm quản lý khu dân cư.

http://nhandan.com.vn/kinhte/item/32797402-cay-thoat-ngheo-tren-vung-dat-%E2%80%9Ckhat%E2%80%9D-ninh-thuan.html Đây là bài báo về cây thoát nghèo ở Ninh Thuận.
- Báo xây dựng Đảng. Ví dụ mục Dân với Đảng nêu rất nhiều mô hình, sáng kiến kinh nghiệm của người dân. http://xaydungdang.org.vn/Home/Dan-voi-dang.aspx
- Ngoài ra có các blogger nữa, như cunom.blogspot.com, các FB như của anh NM Hùng v.v.
(cái này nên lưu ý: người vô sản có rất ít điều kiện kinh tế, vì thế truyền thông vô sản sẽ phải diễn ra theo kiểu, có gì dùng nấy, chứ không phải lúc nào cũng có một trang web thật hoành tráng với hàng triệu lượt xem như độc giả tiểu tư sản hay tưởng tượng)

9) Kết luận: Bạn có thể nhận biết tính giai cấp của báo chí thông qua cách mà nó xử lý vụ việc. Thông qua cách nó đề xuất để giải quyết vụ việc.

Nên nhớ rằng: bàn bao nhiêu thì bàn, cuối cùng thì cũng phải giải quyết công việc. Giải quyết công việc đem lại lợi ích cho ai, thì báo chí đó bảo vệ người đó. Nói không quan trọng bằng làm.

Khi đó, bạn sẽ thấy, Đảng cộng sản thực sự bảo vệ người lao động, và trung thành tuyệt đối với giai cấp lao động Việt Nam.

Tài liệu tham khảo chính của bài viết: Một vài ghi chép về đấu tranh giai cấp hiện nay ở Việt Nam.