Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa Kỳ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa Kỳ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

Vì sao Aaron tự tử?

Aaron Swartz, ảnh lấy trên wikipedia.
Mời bạn đọc tham khảo bản dịch bài viết của Taren Stinebrickner-Kauffman về cái chết của Aaron Swartz (8/11/1986-11/1/2013), một lập trình viên, nhà hoạt động internet, nhà tổ chức chính trị v.v. Aaron Swartz bị kết án rất nặng vì đã tải rất nhiều bài báo khoa học trên JSTOR thông qua tài khoản khách mời của anh được cung cấp bởi đại học MIT, trong đó có 35 năm tù, 1 triệu dollar tiền phạt, tịch thu tài sản. Aaron Swartz đã tự tử ngày 11/1/2013. Taren Stinebrickner-Kauffman là bạn gái của Aaron. Cô đã viết bài viết đầy xúc động dưới đây có lẽ để chất vấn ngược lại những khẳng định cho rằng Aaron tự tử vì trầm uất, chứ không phải là vì bị hệ thống tư pháp của Mỹ tước bỏ toàn bộ quyền công dân, danh dự, và tài sản. Ngoài Aaron, giới học thuật có lẽ ai cũng biết cô gái người Kazakhstan Alexandra Elbakyan, được mệnh danh là người hùng của thế giới học thuật, tác giả của trang web
Taren Stinebrickner-Kauffman (Nguồn: Internet)

 
sci-hub, cho phép tải hàng triệu bài báo khoa học mà nhiều nhà khoa học không thể tiếp cận. Điều đáng ngạc nhiên là không phải những nhà khoa học ở các nước nghèo như Việt Nam mới tải lậu nhiều bài báo, mà chính tại các nước phát triển mới là nơi phát sinh lệnh tải báo qua sci-hub nhiều nhất. Không như Aaron, Alexandra may mắn hơn, vì cô là người Kazakhstan, và tạm thời cô vẫn an toàn. Tìm hiểu trên wikipedia thì thấy ngoài Alexandra, còn có cả Andrea Kuszewski với phong trào #ICanHazPDF, một hashtag trên twitter để xin tải các bài báo phải trả tiền. Những câu chuyện này rõ ràng là một những ví dụ sinh động về “sức sống” cũng như “sự đẹp đẽ” của “thiên đường chủ nghĩa tư bản”.

Vì sao Aaron tự tử?

Tuần trước, tôi thức dậy để tìm Aaron. Anh đang ngồi bên cạnh giường tôi, cầm tay tôi và cười nhăn nhở.

Trong vài phút, tôi nhấm nháp ảo tưởng ngọt ngào: Phải chăng những tuần trước chỉ là một cơn ác mộng và Aaron vẫn ở đây với tôi? Hay là tôi đang thức dậy trong một giấc mơ, và ở trong thế giới thực, Aaron thực sự đã chết?

Lúc đó, Aaron đã bắt đầu thử đọc một cuốn sách cho tôi, nhưng anh gặp khó khăn khi đọc câu. Anh nói rằng anh quên mất cách đọc do thiếu luyện tập. Vậy là rõ ràng, đó là Aaron trong mơ, Aaron ngoài đời không bao giờ quên cách đọc. Điều đó có nghĩa là mọi thứ tôi nhớ về Aaron và việc anh tự tử phải là đúng trong đời thực.

Tôi hỏi anh tại sao. Tại sao anh làm vậy? Điều gì đang xảy ra trong suy nghĩ của anh khi anh tự tử? Em có lẽ đã làm mọi thứ cho anh. Tất cả mọi thứ, nếu anh chỉ cần nói với em điều anh muốn.

“Anh là Aaron trong giấc mơ,” anh trả lời, sau một lúc ngập ngừng. “Việc của anh không phải là kể cho em tại sao. Em biết đấy, là một Aaron trong giấc mơ, anh không thể nói với em bất kỳ cái gì mà em vốn không biết.”

Khi nỗi buồn bao trùm lên tôi, tôi đã ép bản thân tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, cố gắng đối diện với cơn ác mộng đời thực. Tôi sẽ không bao giờ có tất cả các câu trả lời mà tôi khao khát. Nhưng tôi có những câu trả lời mà không ai khác có. Đó là lý do vì sao tôi viết bài này.

***************

Tôi tin rằng Aaron không chết vì trầm uất.

Tôi nói vậy với hiểu biết rằng nhiều người khác sẽ không lựa chọn giống như Aaron đã làm, thậm chí dưới cùng áp lực mà anh ý đối mặt.

Tôi nói vậy mặc dù ngay từ lúc đầu trong mối quan hệ của chúng tôi, tôi đã đọc và thảo luận với anh về bài viết gây chấn động về tự tử nhiều năm trước đó – vì thế, tôi đã không ý thức được việc anh đã đấu tranh với sức khỏe tinh thần trong quá khứ.

Tôi nói vậy bởi vì trên 20 tháng cuối cuộc đời anh, Aaron đã dành nhiều thời gian với tôi hơn bất kỳ ai khác trong thế giới này. Phần lớn 8 tháng cuối cuộc đời anh, chúng tôi đã sống cùng nhau, trao đổi cùng nhau và làm việc cùng một văn phòng – và tôi đã chưa bao giờ lo lắng rằng anh bị trầm uất cho tới 24 giờ cuối cuộc đời của anh.

Tôi nói vậy bởi vì, từ khi anh tự tử, tôi đã cố gắng tìm hiểu những gì đã xảy ra. Tôi tìm hiểu về chứng trầm uất và các rối loạn liên quan. Tôi đã đọc các triệu chứng và ít nhất là cho tới 24 tháng cuối cuộc đời của anh, Aaron không có biểu hiện như thế.

Và điều đó làm cho việc đọc nhiều bài báo rằng “Aaron đã đấu tranh với chứng trầm uất” trở nên khó hiểu, như thể sự khởi tố chỉ là một trong nhiều yếu tố, như thể anh ấy có lẽ đã tự tử vào ngày 11/1 mà không có vụ khởi tố.

Trầm uất được đặc trưng bởi năng lượng thấp và kém hoạt động, rút lui và cô lập, cảm thấy bản thân ít giá trị, có vấn đề về tập trung và nhớ chi tiết, và không thể thư giãn hàng ngày. Không phải tất cả những ai bị trầm uất đều cảm thấy tất cả điều này, nhưng đó là công thức. Và, thật vậy, bài viết trên blog của Aaron về sự trầm uất của riêng anh nhiều năm trước đã ám chỉ nhiều điều trên.

Nhưng hãy để tôi nói với bạn về Aaron mà tôi biết – Aaron Swartz của năm 2011, 2012 và vài ngày đầu năm 2013.

*************

Aaron mà tôi biết là người năng động. Anh làm việc hầu hết các ngày cho tới khi anh bị cúm hai tuần trước khi anh chết. Chỉ một vài tuần trước đó, khi tôi ra khỏi thành phố vào cuối tuần, anh ấy đã làm tôi ngạc nhiên bằng cách đi bộ đường dài ngoài New York. Anh đã trở lại đầy hào hứng tối hôm ý. Anh mô tả anh đã leo qua một con dốc khó chịu với những người đồng hành khác chứng kiến (và trong quá trình, anh mất cái Kindle rơi xuống một cái rãnh).

Aaron mà tôi biết là một người chan hòa và sôi nổi dành thời gian cho những người anh ấy yêu quý, ngay từ đầu cho tới kết thúc. Anh ấy có kế hoạch và tham vọng lớn. Ngày 9/1, hai ngày trước khi anh tự tử, anh đã dành nhiều giờ trao đổi với người bạn Úc của chúng tôi, Sam, về tổ chức mới mà Aaron đang trong giai đoạn đầu xây dựng. Sam hỏi anh ấy có sự giúp đỡ nào không và Aaron trả lời rằng bất kỳ ai có đủ năng lực hỗ trợ anh thì thực tế đang giúp đỡ anh – sự tự kiêu bi quan của Aaron cổ điển, nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng anh ấy biết bạn bè đang đứng về phía anh. Sam đã cho Aaron một bài tổng quan nhan về chính trị Úc; Aaron bày tỏ sự ngạc nhiên về sự dễ dàng để “tiếp quản Úc”, nhưng kết luận rằng một đất nước chỉ với 20 triệu dân có lẽ không đáng điều đó.

Lòng tự trọng cao, không cần phải nói, đó rõ ràng không phải vấn đề của Aaron.

Aaron mà tôi biết không có vấn đề về tập trung hay nhớ chi tiết. Cho tới tuần trước khi anh tự tử, anh vẫn đọc ngấu nghiến các tài liệu khoa học mà anh có thể tìm thấy về nghiện ma túy và can thiệp hiệu quả. Để rõ ràng, không phải là vì anh ấy có vấn đề gì về ma túy (anh ấy gần như không bao giờ uống rượu), mà là để cho một dự án tư vấn mà anh đang làm việc cho Givewell, tổ chức từ thiện yêu thích của anh. Anh thuật lại cho tôi với sự phấn khích trí tuệ về các cuộc nói chuyện của anh với các chuyên gia đầu ngành, các sự can thiệp đã cho thấy tính hứa hẹn trong việc chống lại chứng nghiện rượu, và các lý thuyết đang triển khai của anh về các loại thay đổi chính sách có thể làm được về mặt chính trị. Chúng tôi đã tranh luận về các kiến thiết văn hóa cho phép xã hội của chúng ta xử lý hầu hết các chất hóa học không thể phân biệt cũng khác như ta xử lý heroin và morphine.

Aaron mà tôi biết có một khả năng sâu sắc cho niềm vui thích hàng ngày. Anh ấy đúng là có vấn đề với ăn uống – trong phạm vi các triệu chứng thông thường gắn với chứng loét ruột. Nhưng khi anh ấy tìm được thức ăn thực sự tuyệt vời – hay bất kỳ cái gì tuyệt vời – anh ấy sẽ ăn uống say sưa thỏa thích. Anh ấy có khiếu cảm thụ thẩm mỹ. Anh ấy có thể lấy ra những niềm vui sâu sắc từ cái bánh ngũ cốc nước hoàn hảo, một câu chuyện được xây dựng thú vị từ tiểu sử LBJ của Roberto Caro; một nguồn đẹp đẽ, hơn bất kỳ ai mà tôi đã từng gặp.

Và có thể ấn tượng nhất, anh ấy vẫn giữ được tất cả những phẩm chất đó trong hai năm đối diện với thử thách sẽ hủy hoại cuộc đời của anh.

**********

Aaron là con người: anh ấy không phải lúc nào cũng hạnh phúc, và tôi có thể là người đầu tiên nói rằng anh ấy thi thoảng rất khó chịu. Aaron có thể buồn rầu, ủ dột và nội tâm. Aaron thường đau đớn với dạ dày của anh. Aaron khó khăn với bản thân anh (và cả người khác). Và đương nhiên, cuối cùng, Aaron tự tử.

Nhưng tôi sẽ nói một lần nữa: cái chết của Aaron không phải là do trầm uất. Đây là điểm quan trọng, bởi vì nhiều người đang lý luận ngược lại, và câu trả lời thích hợp nhất cho cái chết của anh là liệu pháp chữa trị tốt hơn cho chứng trầm uất, và phát hiện tốt hơn các xu hướng tự tử. Đất nước này thực sự cần những điều này – Aaron đang lẽ là người đầu tiên đồng ý – nhưng chúng tôi cần chúng bởi vì chúng là những điều đúng cần làm, chứ không phải bởi vì những gì đã xảy ra với Aaron.

Tôi không biết chính xác vì sao Aaron đã tự tử. Tôi không biết chính xác điều gì đã xảy ra trong suy nghĩ của anh. Nếu tôi biết những điều đó vào ngày 11/1, nếu tôi biết những câu hỏi cần phải hỏi, có thể tôi đã có thể ngăn cản anh. Từ ngày 11/1, tôi nghĩ về nó hàng giờ mỗi ngày.

Nhưng khi Aaron trong giấc mơ nhắc nhở tôi, tôi chỉ có thể biết những gì tôi vốn dĩ đã biết. Và với những kiến thức tôi có – từ việc xem, nghe, hỏi, ngay cạnh anh ở trên giường, các bữa ăn, nói chuyện trong tàu điện ngầm, từ những cái bàn của chúng tôi ở văn phòng nơi chúng tôi làm việc cho những dự án khác nhau – từ cuộc sống chung của chúng tôi, tôi tin rằng cái chết của Aaron không phải là do trầm uất.

Tôi tin rằng Aaron đã mất là do kiệt sức, do sợ hãi và không chắc chắn. Tôi tin rằng Aaron chết là bởi sự hành hạ và sự khởi tố đã quấn chặt lấy anh trong suốt 2 năm (điều gì đã xảy ra với quyền của chúng tôi cho một vụ xử án nhanh chóng?) và đã xói mòn toàn bộ khả năng tài chính của anh. Tôi tin cái chết của Aaron là do hệ thống tư pháp tội ác ưu tiên quyền lực trên lòng khoan dung, sự báo thù trên công lý, một hệ thống trừng phạt những người vô tội vì cố gắng chứng minh họ vô tội thay vì chấp nhận thỏa thuận kiện tụng đánh dấu họ như những tội phạm vĩnh viễn; một hệ thống mà những động cơ và cấu trúc quyền lực xếp hàng với bên khởi tố để phá hủy cuộc đời của một người đổi mới như Aaron trong khi theo đuổi tham vọng của họ.

Hãy tự hỏi chính bạn điều này: Nếu ngày 10/1, Steve Heymann và Carmen Ortiz ở văn phòng Ủy nhiệm Hoa Kỳ ở Massachusetts gọi cho luật sư của Aaron và nói rằng họ đã nhận ra sai lầm của họ và họ sẽ bỏ toàn bộ cáo buộc – hoặc thậm chí họ sẵn lòng cung cấp một thỏa thuận kiện tụng hợp lý như không đánh dấu Aaron như một kẻ phạm tội suốt quãng đời còn lại của anh ấy – Aaron khi đó có tự tử vào ngày 11/1 nữa không?

Câu trả lời không cần phải bàn cãi là: KHÔNG!

Bạn có thể theo dõi tôi trên Twitter ở đây.

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Mỹ-Hàn diễn tập quân sự lớn chưa từng có một tuần sau khi Lầu Năm Góc thông báo xem xét hoạt động quân sự chống lại Bắc Triều Tiên

Sau đây là bản dịch bài viết ngày 13/3/2017 của Stephen Gowans về cuộc diễn tập quân sự Mỹ-Hàn. Công việc dịch này được thúc đẩy trước tình trạng báo chí dân túy ở Việt Nam thường xuyên đầu độc người đọc rằng Bắc Triều Tiên là nước rất hiếu chiến. Thực tế là thế giới không thể có hòa bình yên ổn, chừng nào còn những kẻ hiếu chiến như Hoa Kỳ.

Hoa Kỳ và Hàn Quốc đang tiến hành các cuộc tập trận lớn nhất chưa từng có trên bán đảo Triều Tiên [1], một tuần sau khi Nhà Trắng thông báo họ đang xem xét các hoạt động quân sự chống lại Bắc Triều Tiên nhằm lật đổ chế độ. [2] Các hoạt động tập trận do Mỹ lãnh đạo bao gồm:

• 300,000 binh lính Hàn Quốc.
• 17,000 binh lính Hoa Kỳ.
• Tàu sân bay USS Carl Vinson
• Các máy bay tàng hình F-35B và F-22 của Hoa Kỳ
• Các máy bay ném bom B-18 và B-52 của Hoa Kỳ
• Các máy bay tiêm kích F-15s và KF-16s của Hàn Quốc. [3]

Mặc dù Hoa Kỳ gọi cuộc tập trận này là “thuần túy phòng ngự” [4], nhưng tên gọi đó chỉ là lừa bịp. Cuộc diễn tập không phải là phòng ngự theo nghĩa tập luyện để đẩy lùi một cuộc tấn công có thể của Bắc Triều Tiên và đẩy lùi quân đội Bắc Triều Tiên khỏi vĩ tuyến 38 trong trường hợp Bắc Triều Tiên tấn công, mà là nhằm xâm lược Bắc Triều Tiên để vô hiệu hóa vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên, đồng thời tiêu diệt bộ chỉ huy quân sự và giết hại lãnh đạo của Bắc Triều Tiên.
Cuộc tập trận chỉ có thể được hiểu là “phòng ngự” nếu được thực hiện để chuẩn bị phản ứng trước một cuộc tấn công thực sự của Bắc Triều Tiên, hoặc phản ứng phòng ngừa trước một cuộc tấn công sắp xảy ra. Trong trường hợp nào thì cuộc diễn tập đều có tính xâm lược, và phàn nàn của Bình Nhưỡng về việc các quân đội Mỹ và Hàn Quốc đang diễn tập xâm lược là có lý.

Nhưng khả năng Bắc Triều Tiên tấn công Hàn Quốc là quá nhỏ. Bình Nhưỡng chi tiêu cho quân sự chỉ bằng 1/4 so với Seoul, [5] và các lực lượng quân sự Hàn Quốc có thể dựa vào các hệ thống vũ khí hiện đại hơn nhiều so với Bắc Triều Tiên. Thêm nữa, quân đội Hàn Quốc không những được hậu thuẫn bởi, thực ra là nằm dưới sự chỉ đạo của, quân đội Hoa Kỳ mạnh chưa có tiền lệ. Nếu Bắc Triều Tiên định tấn công Hàn Quốc thì đó là tự sát, và do đó, chúng ta có thể coi như khả năng này là không tồn tại, đặc biệt là khi học thuyết hạt nhân của Hoa Kỳ cho phép sử dụng vũ khí hạt nhân tấn công Bắc Triều Tiên. Thật vậy, các lãnh đạo Hoa Kỳ đã nhắc đi nhắc lại với các lãnh đạo Bắc Triều Tiên rằng họ có thể biến Bắc Triều Tiên thành “một đống than”. [6] Do đó, bất kỳ ai thuộc nhà nước Hoa Kỳ cho rằng Hàn Quốc đang bị đe dọa bởi Bắc Triều Tiên là những người có khiếu hài hước.

Cuộc diễn tập được thực hiện trong khuôn khổ Kế hoạch Tác chiến 5015 vốn có mục đích “xóa bỏ hệ thống vũ khí hủy diệt hàng loạt của Bắc Triều Tiên và chuẩn bị cho ... một cuộc tấn công ngăn ngừa trong tình huống Bắc Triều Tiên có thể tấn công, đồng thời tiêu diệt lực lượng lãnh đạo của nước này.” [7]

Liên hệ với việc tiêu diệt lực lượng lãnh đạo, cuộc diễn tập có mặt các đơn vị đặc nhiệm của Mỹ đã giết Osama Bin Laden năm 2011, trong đó có lực lượng đặc nhiệm Hải quân SEAL.[8] Theo một báo cáo, “sự tham gia của các lực lượng đặc nhiệm trong cuộc diễn tập ... có thể là một chỉ dẫn cho thấy hai bên đang tập luyện việc sát hại Kim Jong Un.”[9]

Một quan chức Hoa Kỳ đã nói với hãng thông tấn xã Yonhap của Hàn Quốc rằng “một số lượng lớn hơn và đa dạng hơn các lực lượng tác chiến của Mỹ sẽ tham gia vào cuộc diễn tập năm nay để tập luyện các nhiệm vụ xâm nhập phía Bắc và xóa bỏ bộ chỉ huy quân sự của phía Bắc, đồng thời phá hủy các cơ sở quân sự của họ.”[10]

Điều ngạc nhiên là, mặc dù tham gia vào các cuộc diễn tập đầy tính khiêu chiến mà hậu quả của nó gây lo sợ cho Bắc Triều Tiên và đặt họ vào mối nguy cơ sắp xảy ra, nhưng Bộ quốc phòng Hàn Quốc vẫn có thể tuyên bố “Hàn Quốc và Mỹ sẽ giám sát kỹ càng động thái của quân đội Bắc Triều Tiên để chuẩn bị cho những sự khiêu chiến có thể xảy ra.” [11]

Khái niệm cho rằng Washington và Seoul phải được đặt trong tình trạng báo động trước các cuộc “khiêu chiến” của Bắc Triều Tiên ở thời điểm mà Lầu Năm Góc và đồng minh Hàn Quốc của nó đang diễn tập cuộc tấn công xâm lược và hủy diệt chống lại Bắc Triều Tiên, biểu đạt cho cái mà chuyên gia về Đông Á, Tim Beal, gọi là “một dạng đặc biệt của hoang tưởng”. [12] Thêm vào cái sự hoang tưởng đó là cuộc diễn tập xâm lược diễn ra sau tuyên bố đê tiện của Nhà Trắng tới toàn thể thế giới về việc xem xét các hoạt động quân sự nhằm lật đổ chế độ của Bắc Triều Tiên.
Năm 2015, Bắc Triều Tiên đã đề xuất ngừng chương trình vũ khí hạt nhân của họ để Hoa Kỳ ngừng các cuộc diễn tập quân sự trên bán đảo. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ kiên quyết gạt bỏ đề xuất đó và nói rằng việc phi hạt nhân Hóa bán đảo Triều Tiên không liên quan gì tới hoạt động diễn tập quân sự “thông thường” Mỹ - Hàn. [13] Thay vào đó, Washington “nhấn mạnh phía Bắc cần phải từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân trước khi muốn các cuộc đàm phán” có thể xảy ra.[14]

Năm 2016, Bắc Triều Tiên tiếp tục đề xuất như trước. Khi đó, tổng thống Mỹ Barack Obama đã trả lời rằng Bình Nhưỡng “lẽ ra cần phải làm tốt hơn thế.” [15]

Cùng thời gian, Hội đồng quan hệ đối ngoại, được điều khiển bởi phố Wall, đã phát hành một báo cáo nhiệm vụ khuyến cáo Washington không nên tiến tới một hiệp ước hòa bình với Bắc Triều Tiên trên cơ sở Bình Nhưỡng mong muốn các lực lượng quân sự Mỹ rút khỏi bán đảo. Báo cáo cảnh báo nếu Washington có ý định đó, vị trí chiến lược của nó đối với Trung Quốc và Nga, tức khả năng đe đọa hai đối thủ này, sẽ yếu đi. Theo đó, Washington được khẩn nài tránh hứa hẹn với Bắc Kinh rằng bất kỳ sự giúp đỡ nào được nó cung cấp liên quan tới Bắc Triều Tiên sẽ được thưởng bằng việc cắt giảm sự hiện diện của quân đội Mỹ ở bán đảo. [16]

Đầu tháng này, Trung Quốc đã khai quật lại đề xuất từ lâu của Bình Nhưỡng. “Để giải quyết cuộc khủng hoảng trên bán đảo, Trung Quốc đề xuất rằng bước đầu tiên là Bắc Triều Tiên ngừng các hoạt động tên lửa và hạt nhân để đổi lấy sự tạm dừng ở phạm vi lớn các cuộc diễn tập của Mỹ - Hàn.” Trung Quốc lý luận “việc ngừng-để-ngừng này có thể giúp chúng ta phá bỏ được thế tiến thoái lưỡng nan về an ninh và đưa các bên trở lại bàn đàm phán.”[17]

Washington từ chối ngay lập tức đề xuất. Nhật Bản cũng vậy. Đại sứ Nhật Bản ở Liên hợp quốc nhắc nhở thế giới rằng mục đích của Hoa Kỳ “không phải là ngừng-để-ngừng mà là phi hạt nhân hóa Bắc Triều Tiên.” [18] Ẩn sau sự nhắc nhở này là Hoa Kỳ sẽ không thực hiện một bước nào để phi hạt nhân hóa cách tiếp cận riêng của nó trong thỏa thuận với Bắc Triều Tiên (Washington đung đưa thanh gươm hạt nhân của Damocles lên Bình Nhưỡng) và sẽ tiếp tục tiến hành các cuộc tập trận thường niên nhắm tới xâm lược.

Từ chối đàm phán, hay yêu cầu bên kia phải đáp ứng ngay yêu cầu như là một điều kiện trước khi nói chuyện, (cho tao cái tao muốn, rồi tao nói chuyện) là nhất quán với cách tiếp cận Bắc Triều Tiên được thông qua bởi Washington trước kia hồi năm 2003. Bị thúc bách đàm phán một hiệp ước hòa bình bởi Bình Nhưỡng, Ngoại trưởng Mỹ Colin Powell phản đối .“Chúng tôi không làm những hiệp ước phi gây hấn kiểu đó,” Powell giải thích.[19]

Là một phần của sự hoang tưởng đặc biệt dựng nên bởi Hoa Kỳ, Nga và đặc biệt tổng thống Vladimir Putin, thường ngày bị cáo buộc bởi Washington là đang thực hiện “các hoạt động gây hấn”, được cho là bao gồm các hoạt động quân sự dọc biên giới Nga với Ukraina. Các hoạt động này hầu như không thể so với các cuộc diễn tập trên quy mô lớn của Mỹ và Hàn Quốc, lại bị coi là “có tính khiêu chiến cao độ” [20] bởi các quan chức Mỹ, trong khi cuộc diễn tập do Nhà Trắng chỉ huy nhằm xâm lược Bắc Triều Tiên thì được mô tả “có tính chất phòng ngự” và thường ngày.

Nhưng hãy tưởng tượng xem, nếu Mátx-cơ-va huy động 300,000 binh lính dọc biên giới Ukraina theo một kế hoạch tác chiến nhằm xâm lược Ukraina, vô hiệu hóa cơ sở quân sự của nó, tiêu diệt bộ chỉ huy quân sự và giết chết tổng thống, một tuần sau khi Kremlin tuyên bố họ đang xem xét hoạt động quân sự ở Ukraina nhằm lật đổ chế độ ở đó. Ai, trừ một số người đang ngập sâu trong chứng hoang tưởng đặc biệt, có thể giải thích đó “chỉ là thuần túy phòng ngự”?

Tài liệu trích dẫn:

1. “THAAD, ‘decapitation’ raid add to allies’ new drills,” The Korea Herald, March 13, 2017; Elizabeth Shim, “U.S., South Korean drills include bin Laden assassination team,” UPI, March 13, 2017.
2. Jonathan Cheng and Alastair Gale, “North Korea missile test stirs ICBM fears,” The Wall Street Journal, March 7, 2017.
3. “S. Korea, US begins largest-ever joint military drills,” KBS World, March 5, 2017; Jun Ji-hye, “Drills to strike N. Korea taking place,” Korea Times, March 13, 2017.
4. Jun Ji-hye, “Drills to strike N. Korea taking place,” Korea Times, March 13, 2017.
5. Alastair Gale and Chieko Tsuneoka, “Japan to increase military spending for fifth year in a row,” The Wall Street Journal, December 21, 2016.
6. Bruce Cumings, “Latest North Korean provocations stem from missed US opportunities for demilitarization,” Democracy Now!, May 29, 2009.
7. “THAAD, ‘decapitation’ raid add to allies’ new drills,” The Korea Herald, March 13, 2017.
8. “U.S., South Korean drills include bin Laden assassination team,” UPI, March 13, 2017.
9. Ibid.
10. “U.S. Navy SEALs to take part in joint drills in S. Korea,” Yonhap, March 13, 2017.
11. Jun Ji-hye, “Drills to strike N. Korea taking place,” Korea Times, March 13, 2017.
12. Tim Beal, “Looking in the right direction: Establishing a framework for analyzing the situation on the Korean peninsula (and much more besides),” Korean Policy Institute, April 23, 2016.
13. Choe Sang-hun, “North Korea offers U.S. deal to halt nuclear test,” The New York Times, January 10, 2015.
14. Eric Talmadge, “Obama dismisses NKorea proposal on halting nuke tests,” Associated Press, April 24, 2016.
15. Ibid.
16. “A Sharper Choice on North Korea: Engaging China for a Stable Northeast Asia,” Independent Task Force Report No. 74, Council on Foreign Relations, 2016.
17. “China limited in its self-appointed role as mediator for Korean peninsula affairs,” The Hankyoreh, March 9, 2017.
18. Farnaz Fassihi, Jeremy Page and Chun Han Wong, “U.N. Security Council decries North Korea missile test,” The Wall Street Journal, March 8, 2017.
19. “Beijing to host North Korea talks,” The New York Times, August 14, 2003.
20. Stephen Fidler, “NATO struggles to muster ‘spearhead’ force to counter Russia,” The Wall Street Journal, December 1, 2014.

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

Hoa Kỳ, NATO chuẩn bị các cuộc không kích và tấn công mặt đất mới nhằm vào Libya


Hoa Kỳ và NATO đang xem xét một đợt tấn công quân sự mới vào Libya, tổng thống Mỹ Barack Obama đã nói với truyền thông điều này ở ngoài Nhà Trắng hôm thứ Hai.

Obama đã đưa ra một bản tuyên bố tối nghĩa về tác động mà các hoạt động quân sự ở Libya đang trong các giai đoạn cao hoạch định. "Chúng tôi đang tiếp tục hợp tác trên cơ sở đang diễn ra về các hoạt động có khả năng trong các khu vực như Libya, nơi mà các bạn đang có những sự khởi đầu của một chính phủ," ông ta nói sau cuộc họp với Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg ở Nhà Trắng.

Obama nói thêm "Tôi nghĩ chúng tôi có thể cung cấp sự giúp đỡ khổng lồ trong việc ổn định những đất nước đó." "Đây rõ ràng là một thời gian đầy biến động trên thế giới. Châu Âu là tâm điểm của rất nhiều cố gắng và căng thẳng trong hệ thống an ninh toàn cầu," Obama nói.

Theo Reuters, các bài nói chuyện của Obama với Stoltenberg tập trung vào việc có thể leo thang của Hoa Kỳ và NATO ở Libya và các hoạt động phối hợp để ngăn chặn hậu quả phụ từ khủng hoảng di cư ở Đông Địa Trung Hải.

Stoltenberg ra hiệu rằng các lực lượng NATO đang ở trong tình trạng báo động cao cho các nhiệm vụ chống lại Libya. Ông ta nói "NATO sẵn sàng cung cấp sự hỗ trợ cho chính phủ mới ở Libya."

Cũng hôm thứ Hai, các chi nhánh truyền thông thuật lại rằng các nhà hoạch định quân sự Mỹ với Africa Command (AFRICOM, Bộ tư lệnh quân sự Hoa Kỳ về châu Phi, nhằm khống chế 53 nước châu Phi - ghi chú của N.D.) đang thảo một danh sách chi tiết các mục tiêu tấn công ở Libya, bao gồm các mục tiêu ở Ajdabiya, Sabratha và Derna.

Lầu Năm Góc "đang tìm các cải thiện sự phối hợp giữa các lực lượng vũ trang đặc biệt Hoa Kỳ và lực lượng đồng cấp Pháp và Anh, mà đã thành lập các đơn vị nhỏ trên mặt đất, tìm kiếm một phần sắp xếp đội hình lực lượng dân quân thân thiện," theo Washington Post.

Liên minh chính phủ mới ở Libya, được thành lập tháng 12 vừa rồi và được lãnh đạo bởi Faez al-Sarraj, được tạo ra với mục đích yêu cầu ngay lập tức sự trợ giúp quân sự từ các ông chủ đế quốc, một yêu cầu có thể được sử dụng để thanh minh cho sự tiếp tục mập mờ của "trát ủy nhiệm từ Liên hợp quốc" của các cường quốc phương Tây, cho phép tấn công bầu trời, biển và đất liền của Libya dưới tên gọi "an ninh quốc tế".

Các cường quốc Hoa Kỳ và châu Âu đang chuẩn bị cho việc can thiệp tập trung vào cuộc tấn công quyết liệt để lấy lại thủ đô Tripoli và kiểm soát an ninh về cơ sở hạ tầng dầu mỏ. Một khi của cải dầu mỏ giàu có của đất nước nằm trong tay một cách an toàn, Washington chuẩn bị chấp nhận sự chia cắt vĩnh viễn Libya thành một tác phẩm chắp vá các nhóm vũ trang với liên minh được Hoa Kỳ hậu thuẫn nắm quyền tối cao ở bộ phận nòng cốt của một nhà nước tập trung.

Như Washington Post đã viết hôm thứ Hai, "các quan chức Mỹ mường tượng một sự hấp thụ dần dần các lực lượng dân quân thành quân đội quốc gia mới hay ít nhất một mạng lưới các lực lượng bộ lạc hoặc khu vực được nhà nước hậu thuẫn."

Italia xuất hiện thiết lập giữ vai trò hàng đầu, cam kết đóng góp một nửa các nguồn lực cần thiết và chỉ huy cuộc xâm lược mặt đất đối với thuộc địa cũ của nó. Cuộc xâm lược được lên kế hoạch bao gồm hàng nghìn binh sĩ Ý, được hỗ trợ bởi hàng ngàn lính khác từ các cường quốc NATO khác, với tổng cộng 6,000 lực lượng mặt đất.

Theo Washington Post, cho tới nay, vẫn không có "cam kết quân sự cụ thể nào" để hỗ trợ liên minh chính quyền do NATO hậu thuẫn.

Tuy vậy, có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy quân đội Mỹ được cam kết can thiệp sâu hơn trên mặt đất ở Libya như một phần của bước tiến các hoạt động vũ trang đặc biệt Hoa Kỳ trên khắp châu Phi. Libya chỉ là một trong một nắm các điểm nóng ở châu Phi, nơi Hoa Kỳ chuẩn bị cho "các giải pháp hoạt động vũ trang đặc biệt duy nhất," Tướng quân đội Mỹ Tony Thomas đã nói vậy với Quốc hội vào tháng Ba. Thomas nói, sau khi chiếm lấy về mặt lý thuyết thủ đô Tripoli, biệt kích Hoa Kỳ sẽ liên kết với các lực lượng chiến đấu đang hoạt động trong khu vực, tuyển dụng họ thành đồng minh cho chính phủ thống nhất non trẻ.

Kế hoạch cho các cuộc tấn công quân sự mới và xâm lược mặt đất đến 5 năm sau cuộc chiến tranh NATO đánh đổ Đại tá Muammar Gaddafi. Là một phần của hoạt động quân sự, Hoa Kỳ và các cường quốc châu Âu hậu thuẫn các lực lượng Hồi giáo cực đoan, bao gồm các phần tử Al Qaeda và tiền thân của Nhà nước Hồi Giáo. Chiến dịch ném bom sáu tháng của NATO đã biến các thành phố nguyên vẹn thành đống đổ nát.

Lực lượng dân quân chính thống Hồi giáo, mà các hoạt động đang tạo cớ giả định cho sự can thiệp của Hoa Kỳ và NATO, hiện ra từ các nhóm vũ trang và được tài trợ như một công cụ lật đổ Gaddafi và khởi động một đợt chiến tranh đế quốc mới xâm lược châu Phi và Trung Đông.

Như trang World Socialist Web Site đã ghi chú tháng Ba năm 2011, chừng nào chiến tranh vẫn còn tiếp tục, "cuộc cách mạng Libya" trong thực tế chỉ là cái vỏ của "việc cưỡng bức Libya bởi nghiệp đoàn các nước đế quốc xác định nắm lấy tài sản dầu mỏ của nó và biến lãnh thổ của nó thành cơ sở thuộc địa kiểu mới cho các hoạt động can thiệp xa hơn trên khắp Trung Đông và Bắc Phi."

Đối mặt với một tai họa gây ra bởi hành động của chính họ, các nước đế quốc một lần nữa đặt Libya vào tâm điểm, ngay cả khi họ mở rộng hoạt động quân sự ở Irak, Syria và xuyên khắp Trung Đông.